THÁNH GIÁO
Bảo Châu
Thiên Lư
Cảnh
Tư
Thời Đêm
Giao Thừa
Năm Canh
Dần,
14-02-2010, lúc 0giờ 20
ĐÀN KHAI XUÂN CANH DẦN
Ta Long Thần
Hộ Pháp giáng
báo tin có Đức Đại
Từ Phụ giá lâm. Chư vị thành tâm tiếp lịnh. Ta xuất ngoại hộ đàn.
Thầy
các con. Thầy
miễn lễ các
con an tọa nghe
Thầy dạy nhân lúc đầu năm Canh Dần (2010).
Các
con ôi!
Giang sơn
gấm vóc các con ôi!
Nay đă đến hồi, lúc chia phôi,
Thế sự ai dè,
khi nước
vỡ,
Nước vỡ cho
đời chịu
nổi trôi.
Nổi trôi, thế
sự quá gian nan,
Năm tháng vàng phai, sự trễ tràng,
Lỡ bước sang ngang nhiều trắc trở,
Trắc trở đêm tàn nợ ai mang.
Ai
mang chiến cuộc
đến Nam
Bang,
T́nh thế
rồi đây lắm khổ nàn,
Nước Việt
rồi đây muôn thứ khổ,
Khổ phải qua rồi hết gian nan.
Gian nan đă dứt,
khúc t́nh tang,
Con cháu Lạc Hồng sẽ vinh
quang,
Nợ nước tang bồng nay phải trả,
Cho rồi oan trái mới an khang.
Thầy miễn lễ
các con nghe Thầy dạy tiếp.
Các con ôi!
Thế sự
điêu linh, thế giới cùn,
Đời người phải chịu cảnh lung tung,
Lung tung v́ bởi nhiều toan tính,
Tính tới, tính lui, chẳng thoát cùn.
Cùn đời, cùn
Đạo, lắm chua cay,
Thế giới ngày nay, kiếp đọa đày,
V́ bởi thế trần t́nh đă cạn,
Nên đời tạm bợ tợ sương mai.
Các con ôi! Thế
giới đă đến lúc không c̣n an như thuở
trước v́ Chiến họa và Thiên tai.
Thầy đă
lắm lần dạy bảo mà loài người nào có
để ư đến lời dạy của Thầy cùng
chư Tiên, Phật, vẫn nuôi dưỡng ḷng tham, vẫn
đeo mang nỗi thù hận. Toan tính lợi hơn
để đua chen giành giựt. T́nh thương đă
cạn nên chẳng nương tay sát phạt. Một
thế giới như vậy, các con thử nghĩ c̣n có
thể tồn tại sao con? Thầy và các Đấng đă
hết phương cứu giúp. Nay tai họa tự
người gây cho ḿnh, Thần Tiên sao cứu cho
được. Họa chăng, trong đám người, lẫn
lộn c̣n một vài nguyên nhân, nên Ơn Trên đă ban ân
cứu giúp, sẽ thoát qua cảnh diệt đời. Thầy
nói Diệt Đời để các con hiểu chuyện ǵ
sẽ xảy ra và mức độ xảy ra mạnh
yếu thế nào.
Các con rán theo Thầy;
bước Đạo c̣n dài mà đường th́ c̣n xa xôi
dịu vợi. Nếu các con hằng tâm th́ Thầy và các
Đấng chẳng nỡ bỏ một ai.
Rèn tâm, sửa tánh là
quan trọng; lập công, bồi đức là điều
điều kế tiếp, nếu các con thiếu một
trong hai điều đó th́ khó thoát qua cảnh diệt
đời này.
Hôm nay, Chúa Xuân đă
đến với muôn loài trên quê hương của các con,
c̣n ở nơi đây, các con chỉ hưởng Xuân theo
truyền thống, tâm tư chỉ hướng về
Tổ Quốc mà chia Xuân, chứ thật ra nơi đây
đâu có mùa Xuân. Thầy thương các con đă nổi
trôi bao năm tháng nơi xứ người, c̣n phải mang
nặng đôi vai nhiều trọng trách, cho nên Thầy giáng
điển, an ủi, vỗ về, chia xẻ với các
con nỗi trống vắng trong tâm tư. Nhưng
Thầy đă nhiều lần hứa với các con; các con
sẽ có một Mùa Xuân thật vinh quang. Đó là một Mùa Xuân
sẽ thực sự nở ra trong ḷng mọi người
khi thế đời vừa trở. Thầy nói đây
không phải để an ủi các con mà thực sự Thiên
cơ, Thầy đă định vậy. Các con cố
gắng lo tu để có thể nh́n thấy những cánh
hoa mai sẽ nở trong ḷng mọi công dân nước
Việt khi Tiết trời vừa trở, khi thế
sự đổi thay.
Thầy và các Đấng ban
ân chung cho các con Một Năm Mới trong vận hội
mới của Dân Tộc Việt Nam.
Thôi, Thầy lui hồi
Bạch Ngọc, các con khá thành tâm tiếp lịnh của
các Đấng Giáo Chủ lâm phàm ban huấn từ cho các con
trong mùa xuân Hạnh Ngộ Canh Dần này. Thầy lui
hồi, các con ở lại B́nh An trong tâm khảm. Thăng.
Tiếp điển:
Ta, Long Thần Hộ
Pháp giáng báo tin có Đức Đại Từ Mẫu giá lâm. Chư
vị thành tâm tiếp lịnh. Ta xuất ngoại hộ
đàn. Thăng.
Mẹ linh hồn các
con. Mẹ miễn lễ các con an tọa nghe Mẹ phân bày về Cơ
Diệt Thế.
Cơ diệt thế
sẽ bày ra nơi quả địa cầu này không c̣n bao
lâu nữa. Thế giới ngày nay, con người chỉ
sống cho Hận Thù và Quyền Lợi, xa vắng T́nh
Thương, thiếu đi sự Từ Bi, Hỉ Xả mà các
Đấng thường khuyên dạy.
Mẹ rất đau
ḷng v́ các Thiên tai, Chiến họa đă xảy ra, và
sẽ c̣n xảy ra nữa các con ôi! Các sự việc
đó không từ một nơi nào. Nơi đâu
có oan trái
hận thù th́ việc dữ sẽ đến nơi đó
để con người trả nợ cho nhau, rồi vay
thêm nợ mới. Nơi đâu con người c̣n xâm phạm
đến thiên nhiên, c̣n sát sinh hại vật th́ Thiên tai
sẽ kéo đến nơi đó để sửa phạt
con người. Đó là luật Công B́nh của Vũ Trụ,
không ai có thể qua được, cho nên Thầy Mẹ
thường nhắc nhở các con, chỉ có rán lo tu th́
mới thoát qua, c̣n không th́ thảm nạn sẽ đến
với các con.
Hôm nay nhân Tiết Xuân
về trên quê hương Việt Nam của các con, Mẹ
ghé qua đây để ít lời chúc đầu năm cho
các con. Các con sẽ VẠN AN khi các con tuân thủ lời
dạy của Mẹ hiền. Mẹ hằng mong
đợi các con trở về với Mẹ nơi Thiên
Cung mà các con đă từ lâu xa vắng.
Thôi, nói nhiều
khiến Mẹ đau ḷng. Mẹ lui hồi Diêu Điện, các
con ở lại AN KHANG. Thăng.
Thông Huyền Quang chấp bút xong,
Lúc 1 giờ 30 sáng
************
Bảo Châu Thiên Lư Cảnh
Tuất thời Mùng Một Tháng Giêng Canh Dần, 14-02-2010,
lúc 20 giờ 10.
Ta, Long Thần Hộ
Pháp giáng báo tin có Đức Đại Từ Phụ giá lâm. Chư
vị thành tâm tiếp lịnh. Ta xuất ngoại hộ
đàn. Thăng.
Thầy các con, Thầy
miễn lễ các con an tọa nghe Thầy dạy.
Này các con,
Đường
đời lắm nẻo bi ai,
Trần
gian ngập
nắng, thiên tai đến gần.
Trần
đời
nhiều việc vần lân,
Khi
lên, khi xuống, lúc
gần, lúc xa.
Khi xa vắng sơn hà
xă tắc,
Các con ôi! vịn
chắc đường tu,
Trần gian một cơi
âm u,
Trần gian thế
sự lù mù khó trông.
Khó trông thấy, Tây
Đông hợp mặt,
Cuộc vần xoay,
thúc nhặc tiễn đưa,
Trần gian sớm
nắng, chiều mưa,
Mưa nhiều
nắng hạ, sớm trưa vắng người.
Người mải
miết rong chơi cơi thế,
Người măi đi
trong thế buộc ràng,
Hỏi rằng ai
đă đeo mang,
Mà nay tính lại, giang
san thảm buồn.
Buồn cơi thế bởi tuồng con hát,
Cuộc giang
san gánh
vác một phen,
Năm canh chờ đợi tiếng kèn,
Người
người vụt
dậy, sang hèn
c̣n chi.
Cuộc thế chuyển vậy th́
con nhớ,
Giữ ḷng son giữa chợ nghe con,
Ḷng son chớ
để hao ṃn,
Ḷng
son, Thầy
định, vuông
tṛn nghe
con.
Rán
ǵn giữ,
héo hon tấc
dạ,
Phải
gắng lên,
nắng hạ mưa
sa,
Cuộc
đời tựa thể phong ba,
Sóng
dồi gió dập, vào ra chiến trường.
Cuộc chiến đấu
là đường giải
thoát,
Dấu
rêu phong,
mở hoát lối
đi,
Đi
về lối cũ
từ khi,
Tổ tiên Việt Tộc hành tŕ ngàn
năm.
Ngàn năm đă âm thầm lo liệu,
Cuộc chiến chinh thiết yếu phải ǵn,
Ǵn
ḷng Nhân
Nghĩa cho
tinh,
Nghĩa
t́nh Đồng
Tộc, ai chinh mặc người.
Nay thế cuộc một lùi, mười tiến,
Giữ nước non, kiên quyết tiến lên,
Xả thân danh Việt vang rền,
Muôn
thu để lại
tuổi tên
với đời.
Nay Thầy nhắc con ôi
cố gắng,
Giúp
một phen,
ngậm đắng
nuốt cay,
Đông Tây kết hợp là ngày,
Vẻ vang dân Việt, vận khai đến rồi.
Vận hội mới,
đang hồi sắp đặt,
Nợ nước
non, nắm chắc
đổi thay,
Non sông phải gặp một ngày,
Muôn
người như
một, trần
ai hết sầu.
Sầu
là việc qua cầu
cách trở,
Sầu
là lo lỡ dỡ bước
đi,
Trăm năm
cố gắng một khi,
Xong
rồi thế
sự, c̣n th́
an vui.
Đêm thanh vắng ngọt bùi với Đạo,
Đêm
năm canh
bước dạo
cung Tiên,
Ân
ban dành
để kẻ hiền,
Hoàn
thành nhiệm
vụ, ngồi yên
tu hành.
Ngày
sau khắc luyện
phanh Thần
Khí,
Đêm năm canh Thầy chỉ cơ đồ,
Khí
Thần, hơi
thở ra vô,
Luyện
đơn, nấu
thuốc, Hớn
Hồ
rẽ chia.
Đường thế tục danh bia cả thế,
Đường
hướng thiên,
phước để hậu
lai,
Trần
gian phải
có một ngày,
Đơn thơ chiếu triệu trần ai phản hồi.
Hồi
thiên thượng,
tu bồi thần khí,
Nhị
xác thân
chăm chỉ
luyện trau,
Âm dương kẻ trước người sau,
Kết
thành phẩm
vị,
đi vào cơi Tiên.
Hôm
nay, nhân
Tiết Xuân,
Thầy trở
lại dạy tiếp các con. Các
con phải cố gắng
nhiều hơn
nữa trong
năm mới.
Thái Thượng
sẽ hướng dẫn các con sang giai đoạn mới
để kết thúc đoạn chót của đường
tu. Các con khá
hiểu. Thầy
lui hồi Bạch Ngọc. Thăng.
Tiếp điển.
Ta, Thần Hoàng Bổn Cảnh lai đáo báo tin có Đức Thái Thượng Đạo Tổ lai lâm. Chư
vị thành tâm tiếp lịnh. Ta xuất ngoại hộ đàn.
Ta, Thái Thượng Đạo
Tổ, Thầy mừng
các con. Các
con an tọa nghe
Thầy dạy
việc.
Sang năm mới Canh Dần, các
con phải nỗ lực,
siêng năng
hơn v́ đời đă kề cận, các
con phải hoàn
thành
con đường tu luyện
trước khi
quả địa cầu này đi vào cơi chết.
Cho nên, Thầy
sẽ nghiêm khắc,
thúc giục
các con tu luyện
nhiều hơn.
Các con có
hiểu chăng?
Phận làm
Thầy, ai
cũng muốn
cho các tṛ ḿnh nên danh phận,
do đó có khi phải quở trách răn đe những đứa c̣n bê trễ để
đi cho kịp bạn đồng song. Vậy các con phải hiểu Thầy v́ thương mà thúc bách các con tu luyện. Vậy
phải lập
tâm khấn
nguyện với
Thầy, năm
mới phải
siêng năng
hơn nghe
các
con.
Thôi Thầy lui hồi Bạch Ngọc. Thăng.
Thông Huyền
Quang chấp
bút xong,
Lúc 21 giờ
20
|